Phong Trào Duy Tân

198 phương thức phi bạo lực. Bất hợp tác kinh tế: Tẩy chay – Hành động của người lao động và người sản xuất (78-79)

Nguồn: Gene Sharp. The Politics of Nonviolent Action.

Dịch bởi: Phong trào Duy Tân

78. Tẩy chay của công nhân (Workmen’s Boycott)

Hình thức này bao gồm việc người lao động từ chối làm việc với các nguyên liệu, công cụ hoặc sản phẩm được sản xuất trong những điều kiện mà giới lao động có tổ chức cho là không thể chấp nhận được, và việc tiếp tục sản xuất những sản phẩm đó được xem là đe dọa đến lợi ích của người lao động.

Loại tẩy chay này đã từng được sử dụng nhằm chống lại:

  • hàng hóa nhập khẩu từ nước ngoài,
  • sản phẩm do tù nhân sản xuất,
  • sản phẩm làm ra bằng các loại máy móc mới bị xem là đe dọa việc làm,
  • sản phẩm do lao động không thuộc công đoàn sản xuất,
  • hàng hóa kém chất lượng được tạo ra trong điều kiện lao động tồi tệ.

Ví dụ, vào năm 1830, các thợ đẽo đá lành nghề (journeymen stone cutters) ở New York đã áp đặt lệnh tẩy chay đối với đá được cắt bởi tù nhân trong các nhà tù. Họ cũng cố gắng vận động những người khác từ chối làm việc với các loại đá xuất phát từ hệ thống nhà tù của bang.

Năm 1885, các thành viên của tổ chức Knights of Labor làm việc trên tuyến đường sắt Union Pacific, các tuyến nhánh của nó và hệ thống đường sắt Tây Nam của Jay Gould đã từ chối vận chuyển hoặc sửa chữa các toa tàu của Công ty Đường sắt Wabash, vì công ty này có thái độ thù địch đối với Knights of Labor.

Khoảng năm 1900, Hiệp hội Thợ Đẽo Đá Hoa Kỳ (U.S. Journeymen Stone Cutters Association) yêu cầu các thành viên không hoàn thiện hoặc lắp đặt các khối đá được cắt bằng máy, vì họ cho rằng công nghệ đó góp phần làm mất việc làm của thợ đẽo đá thủ công.

Từ 1896 đến khoảng 1910, Liên hiệp Thợ Mộc và Thợ Ghép Gỗ Hoa Kỳ (United Brotherhood of Carpenters and Joiners) từ chối lắp đặt các chi tiết trang trí xây dựng được sản xuất tại các xưởng không có công đoàn, đặc biệt là những nơi sử dụng lao động phụ nữ và trẻ em.

79. Tẩy chay của người sản xuất

Tẩy chay của người sản xuất, hay còn gọi là “đình công bán hàng”, là việc người sản xuất từ chối bán hoặc từ chối cung cấp sản phẩm của mình. Thậm chí, hình thức này còn có thể bao gồm việc từ chối sản xuất sản phẩm, khiến cho việc giao hàng trở nên bất khả thi. Hình thức bất hợp tác này có thể được thực hiện bởi bất kỳ loại hình nhà sản xuất nào, từ nông dân đến các nhà sản xuất công nghiệp. Lý do có thể rất đa dạng. Trong một trường hợp, động cơ có thể là mong muốn đẩy giá lên bằng cách giảm lượng hàng hóa có sẵn trên thị trường. Trong trường hợp khác, đây có thể là một phương thức nhằm ủng hộ những người sản xuất cùng ngành đang bị tẩy chay. Đôi khi, sự tẩy chay của người sản xuất có thể là một phần của phong trào bất hợp tác rộng lớn hơn nhằm chống lại một chính quyền thù địch hoặc chế độ chiếm đóng.

Các ví dụ được đưa ra ở đây trải dài từ thời Đế chế La Mã cho đến Hà Lan dưới sự chiếm đóng của Đức Quốc xã và Trung Quốc dưới sự chiếm đóng của Nhật Bản. Vào cuối thế kỷ thứ hai sau Công nguyên, tại Ephesus thuộc Tiểu Á, những người quản lý các tiệm bánh mì (đa số cũng là chủ sở hữu) đã tổ chức các cuộc họp, dường như liên quan đến những bất bình chung, và cùng nhau ngừng làm bánh mì. Những hoạt động này đã trở thành đối tượng của một sắc lệnh do Quan tổng đốc La Mã tại châu Á ban hành: ông cấm họ tổ chức họp, yêu cầu họ tuân thủ các quy định, và ra lệnh cho họ “phải liên tục cung cấp cho thành phố một lực lượng lao động thiết yếu để tiếp tục làm bánh mì.”

Nông dân Na Uy vào thế kỷ XI đã từ chối cung cấp cho nhà vua cả nhân lực lẫn lương thực cho các cuộc viễn chinh chống Đan Mạch, Thụy Điển và Anh. Hệ quả là các cuộc chiến đã hoàn toàn chấm dứt. 

Tại các thuộc địa ở Mỹ, một số tờ báo Mỹ đã tạm ngừng xuất bản sau ngày 1 tháng 11 năm 1765, khi Đạo luật Tem thuế có hiệu lực, nhằm tránh yêu cầu pháp lý buộc phải sử dụng tem thuế trên mỗi tờ báo.

Năm 1886 tại Hoa Kỳ, Hiệp hội các nhà sản xuất bia đã cố gắng đối phó với các cuộc tẩy chay của người tiêu dùng do công đoàn khởi xướng nhằm vào một số nhà máy bia cụ thể bằng cách ban hành quy định rằng không thành viên nào của hiệp hội được phép bán “bia, bia porter hoặc bia ale” cho các nhà bán lẻ vốn là khách hàng của một nhà máy bia khác trong hiệp hội đang bị tẩy chay; mục tiêu là buộc các nhà bán lẻ phải mua loại bia mà họ đang tẩy chay bằng cách cắt đứt các nguồn cung thay thế. 

Năm 1932, nông dân ở Hoa Kỳ đã từ chối bán sữa và gia súc trên diện rộng cho đến khi giá cả được cải thiện.

Hình thức tẩy chay kinh tế này cũng xuất hiện tại châu Âu dưới sự chiếm đóng của Đức Quốc xã. Tại Hà Lan vào cuối tháng 4 năm 1943, để thể hiện tình đoàn kết với các công nhân thành thị chống Đức Quốc xã đang đình công, nông dân Hà Lan đã từ chối giao sữa cho các nhà máy sữa. Tại Ba Lan, ít nhất là trong những năm đầu bị Đức chiếm đóng, bất chấp nhiều áp lực, “nông dân đã phát triển nhiều cách để qua mặt chúng [Đức Quốc xã], khéo léo tìm cách giữ lại thực phẩm cho bản thân, và hoặc là giao cho người Đức những sản phẩm kém chất lượng nhất, hoặc phá hủy những gì họ không thể giữ lại.”

Tại miền Bắc Trung Quốc bị chiếm đóng, “Chính quyền Biên giới” — một dạng tổ chức kháng chiến kiêm chính quyền song song — nhận thấy không thể ngăn chặn việc bán vụ bông năm 1937 cho người Nhật. Vì vậy, tổ chức này đã chỉ thị cho nông dân giảm khoảng bảy mươi phần trăm sản lượng bông và sử dụng phần đất được giải phóng để sản xuất lương thực; nông dân đã thực hiện theo, và do đó lượng bông dành cho người Nhật đã giảm xuống.


Đăng ngày

trong

Thẻ: